Tại sao trẻ hay ném những cơn giận dữ?

66

Một cơn giận dữ ôn hòa là cảm xúc tương đương của một cơn bão mùa hè – đột ngột và đôi khi khốc liệt, nhưng thường nhanh hơn khi nó bắt đầu. Trong một phút bạn và con bạn đang thưởng thức bữa tối trong một nhà hàng, và tiếp theo con bạn rên rỉ, rên rỉ, và sau đó la hét để về nhà.

Tại sao trẻ hay ném những cơn giận dữ

Rất may, cơn giận dữ có thể ít thường xuyên hơn trong những năm học mầm non. Nhưng khi những cơn giận dữ xảy ra, chúng càng khó khăn hơn bao giờ hết. Và như nhiều bậc cha mẹ kỳ cựu chứng thực, cơn giận dữ có thể tiếp tục bùng phát tốt vào những năm học ở các cấp sau đó.

Nguyên nhân…

Mặc dù bạn có thể lo lắng rằng những cơn giận dữ là một dấu hiệu của một nhân cách khó tính, đừng nản chí – ở tuổi này, những cơn giận dữ là bình thường.

Nó không chắc rằng con bạn đang cố tình hoặc vô cớ để ném những cơn giận dữ đó. Nhiều khả năng, con bạn đang có một cuộc khủng hoảng, con thể hiện sự giận dữ để đối phó với sự thất vọng trong tình trạng hiện tại của mình hoặc vì một cái gì đó khác đang làm phiền đến con.

Cảm xúc áp đảo thường là nguyên nhân gây ra cơn thịnh nộ của trẻ mẫu giáo. Mặc dù trẻ có lẽ sẽ không mất kiểm soát dễ dàng như cô ấy từng làm, nhưng trẻ có thể rơi vào trạng thái giận dữ khi cảm xúc của cô ấy trở nên tệ nhất. Mệt mỏi, sợ hãi, từ chối bởi những người bạn hoặc người thân của mình, và sự gián đoạn đột ngột cũng là những cơn kích động thường xuyên.

Giả sử con của bạn nhìn thấy một hình ảnh đáng sợ ( con nhện, con rắn…) vào buổi chiều. Điều này có thể đã làm ảnh hưởng đến cảm xúc của trẻ, mặc dù trẻ có thể không thể hiện nó ngay lập tức. “Khi bạn đưa trẻ lên giường ngủ vài giờ sau đó, trẻ sẽ nhớ lại những hình ảnh lúc chiều và ném một cơn giận dữ liên quan đến những cảm xúc tiêu cực ( lo lắng, sợ hãi ) mà trẻ đã trải qua” giải thích nhà tâm lý học phát triển Claire B. Kopp.

Phải làm gì khi trẻ ném một cơn giận dữ?

Một cơn giận dữ không phải là một cảnh tượng đẹp. Ngoài việc đá, la hét, hoặc đập sàn nhà, tiết mục của con bạn có thể bao gồm ném đồ vật, đánh. Đừng mất bình tĩnh, bạn có thể đi ra khỏi phòng khi không thể chịu nỗi, nhưng điều đó có thể làm cho con bạn cảm thấy bị bỏ rơi. Cơn giận giữ có thể sẽ làm cho trẻ cảm thấy bị sợ hãi và trẻ cần biết rằng bạn đang ở gần với trẻ:

• Khi con bạn bị cuốn vào cơn giận dữ, trẻ không thể nghe lời giải thích hoặc để ý đến thái độ của bạn, thậm chí trẻ còn có những phản ứng tiêu cực hoặc đánh lại bố mẹ.
“Tôi càng hét vào Brandon để dừng lại, anh ta càng trở nên giận dữ hơn,” một người mẹ nói. Thay vào đó, những gì đã làm, người mẹ này đã phát hiện ra một cách hiệu quả nhất, là ngồi xuống một cách bình tĩnh và im lặng ở bên cạnh con trong khi con đang giận dữ.

• Thay vì để con bạn đập đầu trên sàn nhà, hãy cố gắng để tránh la hét và lặng lẽ đi đến chỗ con bạn. Nếu trẻ không vùng vẫy quá nhiều, hãy nhấc trẻ lên và giữ trẻ. Rất có thể trẻ sẽ tìm thấy sự an ủi của bạn và sẽ bình tĩnh nhanh hơn. Và nếu cơn giận dữ của trẻ vẫn trong sự an toàn và trong tầm kiểm soát của bạn, bạn hãy để trẻ được thỏa mãn cơn giẫn dữ và cơn bão sẽ tự qua đi.
Hãy nhớ rằng bạn là người lớn. Bất kể cơn giận dữ của trẻ kéo dài bao lâu, bạn tuyệt đối không đưa ra những yêu cầu không hợp lý hoặc thương lượng trong khi trẻ đang la hét.

• Nếu sự giận dữ của con bạn lên cao đến mức trẻ có thể đánh một ai đó hay vật nuôi, ném đồ, hay la hét không ngừng, hãy nhấc trẻ lên và đưa trẻ đến một nơi an toàn, chẳng hạn như phòng ngủ của trẻ, nơi trẻ không thể làm hại đến người khác. Bạn cần cho trẻ biết tại sao trẻ lại ở đó (“bởi vì con đã đánh em gái của con”), và cho trẻ biết rằng bạn sẽ ở lại với trẻ cho đến khi trẻ bình tĩnh lại. Nếu bạn đang ở nơi công cộng – một nơi những cơn giận dữ thường xuyên xảy ra – hãy đưa trẻ đến một nơi yên tĩnh, ít người qua lại để trẻ có thể bình tĩnh lại.

• Hãy nói chuyện với trẻ sau đó. Khi cơn bão giảm xuống, hãy ôm chặt con bạn và nói về những gì đã xảy ra. Sử dụng ngôn ngữ đơn giản, cho trẻ biết cảm giác của bạn về cơn giận dữ của trẻ ( buồn, tức giận,…) và giúp trẻ cách đặt cảm xúc của mình thành lời nói để bạn có thể hiểu được: nói điều gì đó như “ Con đã rất tức giận khi mẹ đã không đọc sách cho con nghe mà yêu con con đi ngủ”.

• Hãy để trẻ thấy rằng một khi trẻ thể hiện bằng lời, trẻ sẽ có kết quả tốt hơn. Nói với trẻ kèm theo một nụ cười, ” Thay vì la hét, con có thể nói cho mẹ nghe điều gì đang xảy ra làm con hoảng sợ hoặc không vừa lòng, và mẹ sẽ giúp con giải quyết được vấn đề.” Sau đó hãy ôm lấy con của bạn.

Cố gắng thoát khỏi những tình huống kích động cơn giận dữ. Chú ý đến những thói quen và lịch trình hằng ngày của con và trách thay đổi trình tự của chúng, vì điều này sẽ làm cơn giận dữ của con bạn lại tiếp tục xảy ra.
Thông báo cho trẻ thời gian để kết thúc một hoạt động ( ví dụ: 3 phút nữa chúng ta sẽ đi về nhà con nhé) hoặc hoạt động tiếp theo là gì. Để trẻ biết khi nào bạn sẽ đưa trẻ rời sân chơi hoặc ngồi xuống ăn tối, hoặc chúng ta sẽ đi ra ngoài sau khi bố kết thúc câu chuyện với con nhé.

Cung cấp cho con sự lựa chọn, bạn hãy nói  con muốn ăn rau hay ăn cà rốt?” thay vì “Con phải ăn rau!”.

Theo dõi tần suất bạn nói “ Không” với con. Thay vì nghiêm cấm, con không được làm điều này, hãy sử dụng những câu nói tích cực hơn. Ví dụ “ mẹ ơi con muốn ăn kẹo. Con sẽ được ăn kẹo, sau khi ăn xong bữa tối con nhé”.
Mặc khác, cơn giận dữ của trẻ có thể xuất phát từ chính bố mẹ. Gần đây bạn có bận không? Bạn có dành nhiều thời gian cho con không? Bạn có mang sự căng thẳng trong công việc đặt lên con không? Tất cả những điều này có thể kích động cơn giận dữ của con.